𝗧 𝗛 𝗜 𝗡 𝗦 𝗣 𝗔 𝗖 𝗘 - Triển lãm cá nhân của Cian Duggan tại Galerie Quynh
Giữa những chuyển động không ngừng của nghệ thuật đương đại, nơi các khái niệm về con người, thời gian và vật chất liên tục được đặt lại câu hỏi, Galerie Quynh giới thiệu T H I N S P A C E - triển lãm cá nhân đầu tiên của nghệ sĩ người Ireland Cian Duggan. T H I N S P A C E mở ra một không gian suy tưởng về những ranh giới mong manh của tồn tại: giữa con người và phi nhân, hữu cơ và vô cơ, ký ức và hiện tại, thực tại và huyền thoại.
Tên gọi triển lãm bắt nguồn từ khái niệm thin places trong thần thoại Celtic, chỉ những “điểm mỏng” nơi ranh giới giữa thế giới trần tục và cõi tâm linh trở nên thẩm thấu. Với Cian Duggan, đó không chỉ là một hình ảnh văn hóa mà trở thành phương thức tư duy nghệ thuật: một trạng thái nơi mọi hình thái đều đang chuyển tiếp, nơi không có gì thực sự cố định.
Trong thực hành đa ngành trải dài từ hội họa, sắp đặt, điêu khắc đến collage, Cian liên tục chất vấn cái nhìn tuyến tính về thời gian và vị thế trung tâm của con người. Anh không xem mỗi tác phẩm là một thực thể độc lập, mà là một phần của chỉnh thể đang vận động – một dòng chảy liên tục của hình ảnh, ký ức và vật chất. T H I N S P A C E vì thế không chỉ là một cuộc trưng bày, mà là một chương trong thực hành dài hơi ấy: nơi các hình thể lơ lửng giữa sinh trưởng và suy tàn, giữa hiện diện và vắng mặt.

Các tác phẩm trong triển lãm được tạo nên từ kỹ thuật in UV trên acrylic, kết hợp lớp vẽ enamel phủ chồng, tạo ra những bề mặt đa tầng thời gian. Ở đó, hình ảnh không xuất hiện như một thực thể hoàn chỉnh mà như những dấu vết đang trôi dạt – gợi cảm giác về những địa hình mộng tưởng, nơi ký ức, thực tại và tưởng tượng hòa quyện.
Một hình bóng vô định lặp đi lặp lại xuyên suốt loạt tác phẩm, hiện diện trong cả bối cảnh tự nhiên lẫn nhân tạo. Không mang sắc thái đe dọa hay u ám, hình bóng ấy tồn tại bền bỉ nhưng không để lại dấu vết – như một lời nhắc về tính vô thường của thân thể và vật chất. Trong thế giới của Cian Duggan, cái bóng không chỉ là phần phụ của thân thể; đôi khi, nó trở thành minh chứng cuối cùng cho sự tồn tại, ngay cả khi nguồn cội của nó đã biến mất.
Những phong cảnh trong T H I N S P A C E được cấu thành từ nhiều lớp tư liệu thị giác: hình ảnh tìm thấy, bóng đổ, dấu vết của các tác phẩm trước đó và cả những “tác phẩm chưa hiện hữu”. Tất cả được sắp xếp thành những bố cục phức hợp, nơi mỗi lớp hình ảnh vừa che lấp vừa hé mở lớp tiếp theo. Trên những bề mặt ấy, các nét vẽ enamel tiếp tục được chồng lên, như thể thời gian đang tràn qua vật liệu, để lại những vết tích không bao giờ cố định.

Không gian trưng bày của T H I N S P A C E được dàn dựng như một hành trình qua những trạng thái khác nhau của ánh sáng và nhận thức. Ba tầng của Galerie Quynh trở thành ba “ngưỡng” mà người xem lần lượt bước qua.
Tầng trệt mở ra trong bóng tối, nơi các tác phẩm YÊU DAI DẲNG và ĐẤT LỢT Ở ĐÂU treo lơ lửng dưới những đốm spotlight, tạo cảm giác như bước vào một vùng chuyển tiếp – nơi mọi hình thái còn chưa định hình. Không gian này buộc người xem phải điều chỉnh nhịp thở và ánh nhìn, làm quen với trạng thái mờ ảo.
Tầng hai đưa người xem vào một căn phòng tối hơn, nơi các tác phẩm nhỏ như TRỜI ĐÁ, RỰC SÁNG và MƯA NƯỚC BỌT được trưng bày trong các hộp đèn. Mỗi tác phẩm trở thành một thế giới thu nhỏ, phát sáng trong bóng tối, mời gọi sự chiêm nghiệm chậm rãi. Ở đây, trải nghiệm nghệ thuật không còn là sự lướt qua bề mặt, mà là quá trình đến gần – giống như soi đèn pin trong đêm tối: càng tập trung, càng nhiều lớp hình ảnh dần lộ diện.
Tầng trên cùng mở ra trong ánh sáng tự nhiên, với những tác phẩm quy mô lớn như SINH RA, RỒI LẠI SINH RA và AO ĐẦM TÀN KHỐC. Ánh sáng tràn ngập không gian khiến các bề mặt acrylic liên tục biến đổi: hấp thụ, khúc xạ và phản chiếu. Một số tác phẩm được treo trực tiếp trên tường, số khác đặt trên bệ PVC đen bóng, hiện diện như những thực thể điêu khắc, làm mờ ranh giới giữa hội họa và không gian ba chiều.

T H I N S P A C E còn mở rộng ra không gian kiến trúc của gallery. Một tác phẩm được thực hiện riêng cho triển lãm xuất hiện trong bóng tối quanh trục thang máy, một dáng hình to lớn, chỉ hiện ra khi người xem tình cờ bắt gặp. Khoảnh khắc ấy giống như một sự “kích hoạt”: Không gian triển lãm bỗng trở thành một thực thể sống, liên tục tái cấu trúc mối quan hệ giữa con người và môi trường xung quanh.
Qua sự can thiệp này, khái niệm thin space được đưa từ lý thuyết vào trải nghiệm trực tiếp. Người xem không chỉ quan sát những ranh giới, mà thực sự bước vào chúng – bước vào một trạng thái nơi mọi thứ đều đang trên đường trở thành một điều gì đó khác.
Sinh năm 1990 tại Wicklow, Ireland, Cian Duggan thuộc thế hệ nghệ sĩ trẻ đặt câu hỏi sâu sắc về các diễn ngôn lấy con người làm trung tâm. Trong thực hành của anh, thân thể và môi trường không còn là hai thực thể tách biệt mà là những hệ thống liên thông, luôn trong trạng thái biến chuyển. Hiện sống và làm việc tại Thành phố Hồ Chí Minh, Cian tiếp tục mở rộng thực hành của mình qua những tầng thời gian và không gian địa lý khác nhau, làm mờ ranh giới giữa quá khứ, hiện tại và những tồn tại vượt ngoài con người.
Dưới sự giám tuyển của Hà Anh Đào và sự tổ chức của Galerie Quynh, cùng sự đồng hành của Đại sứ quán Ireland, T H I N S P A C E không chỉ đánh dấu cột mốc cá nhân trong sự nghiệp của Cian Duggan mà còn góp phần làm phong phú đối thoại nghệ thuật đương đại tại Việt Nam. Trong thế giới hôm nay, nơi mọi ranh giới đều đang bị thử thách – triển lãm nhắc chúng ta rằng điều quan trọng có lẽ không phải là xác lập những đường biên, mà là học cách sống trong sự chuyển tiếp.
