Nồng nàn Đà Lạt
Không mát mẻ như trời mùa hạ hay lạnh tái tê tiết đông giá, Đà Lạt mùa thu dịu dàng đón tôi trong khí trời se se gió. Mọi người bảo Đà Lạt chẳng có gì mới, nhưng với tôi cái tình nồng nàn của xứ sương mù này thôi cũng đủ quyến rũ rồi, đấy là chưa kể đến những cái tên địa danh du lịch dù quen thuộc nhưng cứ đến lại thấy mới mẻ. Mọi thứ ở Đà Lạt được làm mới bởi chính tiết trời, bởi những con người nơi phố núi và bởi chính lòng người lữ khách mỗi khi đặt chân đến cao nguyên này.
7h sáng, càng lên gần tới Đà Lạt mây càng mù hơn cảm giác như trời chuẩn bị sa mưa, vậy nhưng chỉ một lúc sau nắng bắt đầu lên. Những tia nắng đầu ngày chiếu tỏa xuống vạn vật xua đi chút chớm lạnh của sương đêm. Những bông hoa bìm bìm tím, muôn màu ngũ sắc rạng rỡ khoe mình dưới nắng mai.
Với một sáng đẹp trời như vậy, tất nhiên tôi chẳng thể bỏ qua việc ngắm cả biển mây trắng bồng bềnh và thảm trời xanh ngắt trên đỉnh Langbiang – nơi tình yêu bất diệt. Chiếc xe Jep chạy nhanh trên con dốc quanh co hai bên là rừng thông vi vu gió hát khiến tôi có chút choáng ngợp và thích thú. Lên tới đỉnh núi, sau vài phút chếnh choáng vì say độ cao, tôi đã có thể ngắm không gian bao la của đất trời. Bên dưới là thung lũng Trăm Năm, suối Vàng, suối Bạc dịu dàng uốn lượn qua ruộng nương xanh mát. Thành phố Đà Lạt nhìn từ trên cao lại như một bức tranh với gam màu xanh của cây lá, màu nâu của mái ngói, màu của mây bảng lảng thu vào tầm mắt thật ấn tượng. Giữa đỉnh núi cao, tôi ngắm bầu trời xanh vời vợi và những đám mây lững lờ trôi. Mây, núi, tia nắng, hoa cỏ… tất cả tạo nên một không gian hư ảo huyền hoặc làm say đắm và tôi cảm giác như thời gian dường như dừng lại, cả không gian này là của riêng tôi.



Tôi chọn một quán cà phê trên cao, nơi có thể nhìn cả phố phường và mặt hồ Xuân Hương bảng lảng sương sớm. Bánh mì thơm và cà phê nóng là thứ mà tôi chẳng thể bỏ qua để khởi động một ngày đẹp tiếp theo ở Đà Lạt. Ngày thứ hai này tôi dành cho làng Cù Lần, một cái tên khá mới trên bản đồ du lịch cao nguyên Lâm Viên. Buổi sáng trôi qua nhanh trong tiếng thông reo, chim hót, suối chảy róc rách và tôi còn có thể nhìn thấy những con cù lần hiền lành cuộn mình trong những lùm cây trông rất đáng yêu… Những cái tên như vườn hoa thành phố, nhà ga Đà Lạt, nhà thờ Con Gà tôi dành cho buổi chiều trong lành cuối cùng trong chuyến rong chơi này.

