Những sắc màu của Cinque Terre
Tôi tìm thấy Cinque Terre vào một buổi chiều ngẫu nhiên, khi radio đang dạo những thanh âm “da-dee-da” đầu tiên của bản Lemon tree, thở dài nhìn vệt nắng cuối ngày đã buông dài trên mái hiên nhà trọ. Buổi chiều tháng Ba năm ấy, giữa phòng ăn tập thể vắng người, ai đó đi vội để lại trên bàn một vài tờ quảng cáo. Tôi tiến đến, lướt qua một lượt với chút hiếu kì, để rồi những ngôi nhà đẹp như tranh vẽ nằm trải dọc bờ biển Riviera bước vào tâm trí tôi, nơi được gọi là “thiên đường bị bỏ quên của nước Ý”.

Từ La Spezia, tôi lỡ mất chuyến tàu đầu tiên trong ngày, phải chọn chuyến thứ hai rời bến khoảng đâu chừng 6 giờ sáng. Lúc ấy đã là đầu xuân. Những tia nắng không còn ngủ vùi với màn đêm, đã sớm thức dậy nhảy múa trên khung cửa toa tàu, chẳng cho tôi cơ hội để kịp nhìn ngắm bình minh. Tàu dừng bến. Ánh mặt trời lấp lánh trên những giọt sương. Cô bạn thân người Hy Lạp vừa nghe tôi kể đến đây đã buông vội tách café, xịu mặt thở dài: “Cậu vừa bỏ qua một trong những bình minh tuyệt vời nhất thế giới”.
Riomaggiore – ngôi làng đầu tiên của Cinque Terre đón tôi bằng màu xanh của biển và sự choáng ngợp trên từng giác quan. Từ lưng chừng đồi nhìn xuống, dưới chân tôi là tiếng sóng ồn ã mải miết va đập vào ghềnh đá, là bọt nước trắng xóa thỏa sức tung mình vào không trung. Phía ngang tầm mắt, chân trời khéo léo vẽ một đường ngang thật mềm, nối liền khung cảnh của thực tại và hư ảo. Trên đỉnh đầu, những đôi cánh hải âu cùng nhau chao lượn, thi thoảng dừng chân cười đùa trên đỉnh tháp hải đăng. Bất chợt, cơn gió đầu mùa bỗng từ đâu ập đến xô đẩy đôi vai tôi, lướt qua tóc mai tôi lạnh buốt.

Ai đó đã nói với tôi rằng những kẻ lang thang vốn là con của biển và ngược lại, chỉ có biển mới hiểu hết lòng người. Nghĩ đến đó, tôi bắt đầu nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố giữ cho tâm trí trống rỗng để cảm nhận bằng sự nhạy cảm của con tim. Thật kì lạ. Giữa muôn trùng tiếng sóng, tôi bỗng nghe đâu đó vang lên câu hát “Feeling lost and feeling blue” rất mực nổi tiếng của Abba. Bao quanh bởi tầng tầng lớp lớp mùi hương, tôi vẫn nhận thấy có chút tự do pha lẫn cô đơn len lỏi vào trong cổ họng. Bất chợt, một tia sáng xanh vụt sáng từ bóng tối hư vô. Chính trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi tin mình đã hòa làm một với biển, với thiên nhiên và với nơi đây, Cinque Terre. Tôi cũng tin đó là một trong những khoảnh khắc tuyệt diệu nhất mà nhân loại chỉ đôi lần trải nghiệm được trong suốt đời mình.

Từ Riomaggiore đến Manarola chỉ cách 2 phút đi tàu. Nhưng trong một ngày lí trí hoàn toàn bị che mờ bởi cảm xúc, tôi tìm thấy con đường mòn vắt qua quả đồi nối liền hai ngôi làng nhỏ. Không còn là màu xanh của biển, trước mắt tôi là màu xanh của cây cỏ bạt ngàn, là chiếc cầu cũ kỹ bắt ngang dòng suối trong lành, là con đường đá dẫn thẳng đến đỉnh đồi mà cho đến giờ tôi vẫn gọi bằng cái tên Stairway to heaven trong những ngày mà nỗi nhớ tựa như ngón đàn Led Zeppelin, cồn cào quắt quay tìm đến. Từ trên cao nhìn xuống, Manarola như một viên ngọc nhỏ rơi lạc giữa đất trời, giữa núi đồi và những thửa ruộng bậc thang trồng nho và ô-liu nằm chênh vênh kề vách núi. Ở đây chỉ cần đưa máy ảnh lên là bạn sẽ có ngay một bức ảnh đẹp, không phải căn chỉnh, không phải ngắm nghía chi lâu. Phía cuối con đường dẫn thẳng đến nhà thờ, trái tim của ngôi làng, ngẫu nhiên ngay cạnh bên là một vòi nước nhỏ. Khi những mồ hôi vẫn còn vấn vương trên cổ áo, tôi tháo kính trên mắt và ba lô trên vai, giữ lại màu xanh của hoa cỏ thiên nhiên cho riêng mình, nhẹ nhàng thả những mệt nhoài cả thể xác lẫn tâm hồn trôi theo dòng nước.

Tôi chọn màu vàng cho Vernazza, cho nắng trưa mùa xuân không chói gắt mà ngọt dịu đến bất ngờ, cho những quả chanh căng mọng trên cành đang chờ tay người hái. Ghé vào một tiệm kem ven đường, cô hàng kem đón tôi bằng nụ cười tươi như nắng, cổ cũng đang đeo chiếc tạp dề màu vàng chanh. Manarola có những góc khuất yên bình và nhiều ẩn ý, chừng như cất giấu những kho báu lưu lạc sau những con hẻm khúc khuỷu và hun hút sâu. Vernazza thì không. Những ngôi nhà đều hướng ra biển đón lấy ánh nắng mặt trời. Chẳng chút gì e dè hay xấu hổ. Ngôi làng cũng chỉ có một con đường chính dẫn ra quảng trường cạnh bên bờ biển, không thể nào lạc lối. Khi những bước chân vẫn còn đang tiếp nối, tôi bỗng phát hiện lão nhạc công già cùng cô nàng vũ công samba. Chỉ hai phút dừng lại, tôi biết rằng cả trái tim lữ khách của chính mình và ly kem trên tay đều đã đồng loạt tan chảy theo nhịp từng bước nhảy.

Khi bóng chiều đã dần buông trên thập giá nhà thờ, cơn đói, mùi pizza và bánh ngọt dẫn tôi đến một nhà hàng nhỏ. Chiếc bảng nhựa đặt ngay ngắn bên cửa sổ, viết bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Ý: “Trái tim của Cinque Terre”. Trong lúc tôi vẫn đang phân vân với bảng menu dài đằng đẵng, một giọng nói bất chợt vang lên từ bàn bên: “Chọn lasagna đi. Nó ngon đấy”.
Tôi gặp ông lão trong một buổi chiều ngẫu nhiên như thế. Người Mỹ, sinh ở Arkansas, nói tiếng Anh bằng chất giọng cao bồi mà tôi chỉ bắt gặp trên những thước phim. Lasagna và bia, ông kể cho tôi câu chuyện từ những năm 1970 làm việc ở Italia, vô tình lạc vào nơi đây. Ông yêu một cô gái Ý trong làng, mỗi tuần ít nhất một lần làm món lasagna. Sau đó, ông trở về nước Mỹ và mất hẳn liên lạc với cô gái đó. Kể từ năm 60 tuổi đến nay, đều đặn mỗi năm ông đều đến Cinque Terre, đúng ngôi làng này, gọi lasagna cùng bia và ngắm hoàng hôn trên ngọn hải đăng. Tôi thở dài. Đến cả thiên đường cũng không thể thiếu một câu chuyện tình định mệnh…

Chúng tôi tìm đến đỉnh hải đăng vừa kịp lúc hoàng hôn buông xuống. Cinque Terre buồn như bao buổi chiều dễ đoán khác. Có lẽ chỉ lúc này những ngôi làng mới trở lại là một phần của nước Ý, của Châu Âu. Tôi chợt nhớ ra rằng mình vẫn một mình, vẫn đang lang thang trên những nẻo đường lục địa già, lấy những điều lãng mạn, niềm kiêu hãnh và sự điên rồ làm cái cớ cho nỗi cô đơn. Món lasagna với sốt cà chua để lại chút sắc đỏ lên cổ tay áo, nhưng tôi muốn dành sắc đỏ này cho ông, cho những hoàng hôn vẫn còn đọng trên đôi mắt người kĩ sư già trên con đường của những kẻ hành hương đi tìm những chuyện tình đã mất.

Mặt trời đã khuất. Nỗi đau chìm xuống. Những ngôi làng trở lại với màu đêm.
Riêng tôi, tôi chọn để bản thân mình không màu, gửi lại món quà lưu niệm quý giá ấy, vờ vĩnh như chưa một lần đặt chân đến nơi đây. Để tìm một lý do trở lại nơi quá đẹp để có thể là hiện thực. Để tin rằng lần tới, cái tôi vốn dĩ quá lớn của mình lại được thêm lần nữa hòa lẫn với đất trời, với lòng người.
Để những sắc màu của Cinque Terre vào một ngày đẹp trời sẽ lại xuất hiện trong tâm trí tôi, nhắc tôi rằng: những nỗi nhớ đôi khi tự tìm đến mình, đôi khi chúng ta lại tự tìm đến nó.
