AdAdvertisement
Những ngày đông ở Prague
Inspiration Journey

Những ngày đông ở Prague

By Minh Nguyễn
/

Những chuyến tàu điện có thể đưa bạn lên vùng đồi phía Nam thành phố, hay vào khu phố cổ Prague, hay thậm chí lên tận lâu đài Prague, niềm tự hào của bất cứ người dân Séc nào.

Những ngày tuyết rơi ở thủ đô Prague của Séc, chúng tôi đã ngần ngại khi nghĩ đến việc hòa vào dòng du khách tấp nập để đến thăm môt nơi nổi tiếng như tòa lâu đài – trái tim của thành phố. Nhưng bằng cách nào đó, khi nhìn về phía tòa lâu đài vươn cao giữa bầu trời mùa đông, chúng tôi không sao ngừng việc ngắm nhìn say sưa, dù khi đang ngồi trên tàu điện leng keng qua những con phố gạch, hay đi bộ qua cây cầu Charles. Ngày cuối cùng trước khi rời khỏi Séc, tôi quyết định ghé thăm một trong những tòa lâu đài đẹp nhất và là lâu đài lớn nhất thế giới, bởi “nếu không đến lâu đài Prague, sao có thể nói rằng bạn đã đến Séc?” – như một người bạn địa phương của tôi nói. 

Tọa lạc trên đỉnh một ngọn đồi phía tây bờ sông Vltava, tòa lâu đài vừa có dáng vẻ biệt lập với phần còn lại của một thủ đô Prague tấp nập kì nghỉ lễ, vừa hòa mình vào vẻ đẹp cổ điển của những công trình kiến trúc Gothic rải khắp những ngọn đồi nơi đây. Chúng tôi bắt tàu điện để đến được lâu đài, được dặn trước chuyến đi sẽ không mấy dễ dàng bởi những cơn gió mùa đông rất mạnh trên đỉnh đồi. Thủ đô Prague những ngày thời tiết khắc nghiệt nhất với tôi, một người chưa từng thấy tuyết cho đến khi đến Séc, nhưng không kiềm được sự ham mê khám phá của hàng ngàn du khách từ khắp nơi trên thế giới. Gọi là lâu đài, nhưng thực chất đây là khu vực tổ hợp của nhiều tòa lâu đài, tu viện, vườn hoa và nhà thờ được bắt đầu xây dựng từ thế kỉ thứ 9 và được tu sửa cũng như hoàn thiện bởi nhiều đời vua với kiến trúc Gothic làm chủ đạo. Cũng vì vậy, những công trình trong khuôn viên tòa lâu đài này có vẻ uy nghiêm và huyền bí đến choáng ngợp. Được ví như câu chuyện cổ tích phía sau lớp thành lũy, mỗi công trình ở đây là một di tích kiến trúc lịch sử không thể bỏ lỡ. 

Chúng tôi bắt đầu hành trình khám phá bằng một ly rượu vang nóng ở khu chợ trời ngay chính giữa khu tổ hợp, tuyết bắt đầu rơi khiến cho bầu không khí xung quanh trở nên cổ kính hơn bao giờ hết. Tôi nhấm nháp thứ chất lỏng thơm mùi táo, quế và rượu vang, để sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, đúng như lời cảnh báo, những cơn gió thổi xen giữa những tòa tháp xung quanh chúng tôi, báo hiệu trận tuyết rơi mới trong ngày. Điểm đến đầu tiên của chúng tôi là cung điện Royal Palace, được hoàng đế Charles IV xây dựng vào thế kỉ thứ 14 với sảnh Vladislav rộng lớn đến độ được dùng để mở các phiên chợ hay duyệt binh. 

Ngay gần cung điện hoàng gia là nhà thờ St.Vitus, nhà thờ Thiên chúa giáo lớn nhất Séc và là nơi chôn cất của rất nhiều vị thánh cũng như vua vương quốc Bohemian khi xưa. Thoạt nghe tòa lâu đài này được hoàn thiện trong hơn 525 năm, tôi đã rất ngạc nhiên, nhưng khi được tận mắt chiêm ngưỡng kiến trúc độc đáo kết hợp giữa Gothic, Baroque và Phục Hưng với những ô cửa sổ bằng kính màu và hàng trăm bức họa được treo khắp nhà thờ, không lạ khi đây được coi là một trong những nhà thờ có giá trị lịch sử, văn hóa và kiến trúc bậc nhất Châu Âu. Dù vậy, thà thờ thánh Geogre mới là nhà thờ lâu đời nhất tồn tại và được giữ gìn nguyên vẹn kiến trúc Roman khởi nguyên.

Dù không rộng lớn bằng nhà thờ St. Vitus, nhưng khi đứng trước nhà thờ này, tôi có cảm giác như thể mình đang được diện kiến một chứng nhân lâu đời của lịch sử lâu đài Prague, nơi biết bao vị quân vương và thánh chúa từng đến cầu nguyện, nơi có lẽ đã tồn tại cùng sự thăng trầm của lịch sử thành phố Prague. Với dòng suy nghĩ miên man, tôi lơ đãng bước đi mà không biết mình đang lạc bước vào một con phố như bước ra từ câu chuyện cổ tích. 

Nếu trót mê mẩn những câu chuyện của Andersen như tôi, bạn sẽ yêu mến ngõ Golden ngay lập tức, bởi bạn sẽ có cảm giác như những giấc mơ hoàng tử công chúa khi bé đang dần hiện ra trước mắt bạn, thậm chí còn huyền diệu hơn với những mái nhà phủ tuyết trắng xóa và lấp lánh ánh đèn trang trí Giáng sinh trải dọc con đường nhỏ lát gạch xám, chạy típ tắp xuống phía cuối con dốc.. Những tòa nhà xinh xắn đầy màu sắc trước mắt tôi đã từng là những cửa hiệu kim hoàn được xây dựng để phục vụ riêng cho cung điện Prague, cư dân chủ yếu là thợ kim hoàn và người phục vụ. Từ thế kỉ 19, những ngôi nhà này hầu hết được cho thuê, một trong số đó là ngôi nhà số 22 – còn được biết đến là nhà của chị gái nhà văn nổi tiếng nhất nước Séc Franz Kafka. Người Séc tự hào về Kafka đến độ những câu chuyện về ông được lan truyền khắp nơi, thậm chí nhiều người yêu thích văn chương tìm đến ngôi nhà số 22, chỉ để cảm nhận sự hiên diện của Kafka.

Chuyện kể rằng trong khoảng năm 1916-1917 khi sống ở đây, Kafka đã viết rất nhiều truyện ngắn trong tuyển tập A Country Doctor ở đây. Với vẻ đẹp tráng lệ và đầy ấn tượng của những tòa kiến trúc xung quanh ông, không khó hiểu khi cung điện Prague chính là nơi truyền cảm hứng để Kafka viết cuốn tiểu thuyết "Lâu đài" – một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất trong sự nghiệp của mình. Nhà văn đoạt giải Nobel Jaroslav Seifert cũng đã từng sống ở ngõ Golden vào những năm 1930. 

Tuyết vẫn không thôi rơi, khi cái lạnh dần thấm vào người, tôi tìm đến khu triển lãm của lâu đài Prague để “ẩn mình”, nhưng ngay lập tức bị cuốn hút bởi bộ sưu tập đồ sộ được trưng bày ở đây. Với hơn 100 bức vẽ từ thế kỉ 16 và hơn 4000 tác phẩm của những danh họa nổi tiếng như Hans von Aachen, Pater Paul Rubens và Riziano Vecelli, chúng tôi say sưa với từng bức họa, từng câu chuyện gắn với lâu đài được kể lại qua những tác phẩm điêu khắc và hội họa thuộc trường phái Baroque đến mức mất ý niệm về thời gian.

Vì không muốn bỏ lỡ cơ hội chiêm ngưỡng khung cảnh thủ đô Prague trên đỉnh đồi Castle, chúng tôi quyết “chiến đấu” với con đường lát đá trơn ướt vì tuyết, để đến được điểm nhìn cao nhất bao trọn khung cảnh cổ tích của thành phố Prague. Trước mắt chúng tôi, tuyết đang phủ trùm những ngọn đồi nơi đây, tuyết phủ trên những bức tượng dọc cây cầu Charles, tô điểm thêm vẻ kì bí cho những bức tượng đầy sắc thái này. Dưới chân cầu, dòng sông Vltava lặng lẽ trôi, chảy dọc quanh khu phố cổ đầy màu sắc và hoang hoải những hoài niệm của một thành phố nơi quá khứ luôn tồn tại song hành cùng hiện tại. 

Người Prague, ngoài lâu đài Prague đã trở thành huyền thoại, cũng rất tự hào về cây cầu lịch sử nối hai bờ sông Vltava. Sau lần cuối cùng tu sửa vào năm 1870, cầu Charles trở thành huyền thoại bởi vẻ đẹp huyền bí, cổ kính bậc nhất Châu Âu với 30 bức tượng mang kiến trúc Baroque. Những bức tượng đen huyền hoặc, phủ lên mình lớp tuyết dày, khiến khung cảnh trước mặt chúng tớ như bức tranh thời kì Phục Hưng nào đó, chứ không phải một hiện thực giữa thế kỉ 21 nữa. Tôi say sưa với từng bức tượng, tường biểu cảm khuôn mặt người, những vị thánh, những anh hùng trong trái tim người Séc đang ngày ngày canh gác và ban phúc lành cho người dân nơi đây. Tôi tự hỏi có biết bao nghệ sĩ Châu Âu đã đến thăm nơi này, để được truyền thứ cảm hứng bất tận, để tạo nên những tác phẩm nghệ thuật…

Từ cầu Charles, dòng sông chảy thật hiền lành, vắt trước mặt khu phố cổ, điểm đến tiếp theo. Tôi đã đến nhiều phố cổ ở châu Âu, nhưng phố cổ Prague khiến tôi thấy được dáng vẻ vừa cổ điển vừa hiện đại, có lẽ bởi khu phố cổ vẫn là một phần hòa nhập vào nhịp sống người dân nơi đây. Nơi chúng tôi có thể ngồi cả ngày trời trong hiệu sách cổ Antikvariát Kant để ngắm nghía những đĩa than chứa bản giao hưởng của nhà soạn nhạc người Séc danh tiếng Antonio Dvorak, và để “phát điên” vì hạnh phúc khi tìm thấy cuốn sách tranh được in từ năm 1953 của họa sĩ tôi yêu thích. Hay bì bõm từng bước qua lớp tuyết dày để trú mình trong quán café với cái tên không thể Séc hơn Kaficko - một trốn chú ẩn ấm áp, nhỏ bé giữa lòng Prague.

Và đó cũng là lúc tiếng chuông nhà thờ đồng loạt vang lên, âm vang đến độ tưởng có thể rung chuyển cả thành phố đang muốn chìm vào giấc ngủ đông, tiếng chuông báo hiệu không khí Giáng Sinh vẫn còn hiện diện đâu đây, vẫn còn phảng phất trong cơn gió, và từng đợt tuyệt rơi, vẫn còn đọng lại trong ly rượu mùi ấm sực chúng tôi ấp ủ trong tay, vẫn còn phản chiếu long lanh trên những cành thông Noel ở khắp mọi nơi. Thời khắc nơi mọi âm thanh, hình ảnh, và màu sắc đều gợi cho chúng tôi về một miền cổ tích tưởng xa xôi nhưng lại gần ngay trước mắt, mời gọi chúng tôi đắm mình vào đó, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi mặt trời lặn. 

(Ảnh: Minh Nguyễn)