Eat,Pray, Love – Ăn, cầu nguyện và yêu ở Bali
Bali - mệnh danh như một thiên đường chữa lành cho tâm hồn nhiều vết rạn nứt, nơi xoa dịu những cơn sóng dâng trào trong lòng và trả lại đó khúc ca êm đềm và dịu dàng nhất.
Trước khi nhắc đến Bali, tôi muốn quay lại với lý do tại sao chọn đây làm nơi dừng chân của mình. Đó là nhờ bộ phim “Eat Pray Love” (Ăn, Cầu Nguyện, Yêu) được chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của Elizabeth Gilbert. Thời điểm Eat Pray Love phát hành, nó được xem như cuốn sách gối đầu giường của những người phụ nữ hiện đại khao khát một cuộc sống hạnh phúc nhưng lại lạc lối trong những vòng xoáy vật chất. Liz (nhân vật trong phim) ly dị chồng, chia tay bạn trai, mất phương hướng trong cuộc sống. Trong đỉnh điểm của sự bất lực, Liz từ bỏ tất cả, bước chân lên một hành trình dài mà chính cô cũng không biết rõ diễn biến tiếp theo, và ngay thời điểm cô cũng không biết chính xác định nghĩa hạnh phúc mình mong đợi là thế nào.

Đến Ý để ăn. Sau những đổ vỡ, phụ nữ thường tìm đến phương thức nuông chiều bản thân để tạm quên chúng. Nhiều người chọn cắt tóc, thay đổi phong cách ăn mặc thường ngày, và Liz, cô chọn ăn. Tại “thiên đường của ẩm thực” chan chứa đầy thi vị tình yêu và thơ mộng - Ý, vị giác cô được đánh thức qua chiếc pizza hay đĩa mỳ Spaghetti ngon miệng. Với hành trình “Ăn” của Liz, tôi hiểu được tình yêu không cất giữ ở thân hình đồng hồ cát hay ba vòng đều đặn, mà đó là sự hưởng thụ, sự yêu chiều bản thân của người phụ nữ.

Đến Ấn Độ để cầu nguyện. Đứng trước hàng loạt sự đổ vỡ, Liz nhận ra một điều khiến tâm trí cô bấy lâu nay chưa một phút yên ổn đó chính là thiếu sự tha thứ. Hành trình Liz đưa bản thân vào khuôn khổ cuộc sống nghiêm ngặt về giờ giấc, ăn uống, làm việc… ở một tu viện. Cô học cách ngồi thiền, học cách lắng nghe tiếng nói bên trong, học cách buông bỏ những đau đớn vừa qua, bỏ qua bản ngã hẹp hòi để bước tiếp trên hành trình chữa lành của bản thân. Cô chạm được đến phần tâm hồn đang khô héo để tưới nước và tìm lại sự sống cho nó.

Và đến Bali, để yêu. Tình yêu chỉ đến khi bạn đã biết cách yêu bản thân - tôi học được câu này qua hành trình của Liz ở Bali. Không cần phải một mối quan hệ, Liz tự yêu chính bản thân mình, yêu mọi giây phút cô hít thở, yêu nụ cười, yêu từng bữa ăn,... từ đó, cuộc sống cũng yêu thương cô hơn, ban tặng cho cô một cuộc sống hạnh phúc đúng mong đợi nhất.
Khoảnh khắc đầu tiên đặt chân đến thị trấn Ubud, tôi mãn nhãn với khung cảnh đồng ruộng mênh mang, chiều nắng vàng trải dài, bãi biển xanh thẳm, ngôi đền và tượng tạc chút kỳ bí hệt như trong thước phim Eat Pray Love. Nếu là một con người, tôi nghĩ Ubud là một cụ già đã trải nhiều sự đời và chỉ muốn sống lặng lẽ cùng thiên nhiên hiền hòa.

Truyền thuyết Bali kể rằng: “Có một cánh cổng trời, là nơi giao thoa giữa trời và đất, giữa con người và thần linh, là nơi tưởng chừng có thể chạm tay đến những đám mây đang trôi lơ lửng trên trời”, và tôi đã tìm được nơi ấy, là cổng trời ở đền Pura Lempuyang.

1700 bậc thang, và độ cao hơn 1000m so với mực nước biển, thử thách đầu tiên đặt ra cho tôi nếu muốn chiêm ngưỡng cổng trời. Cánh cổng rạch ngang khung trời vẽ nên đường biên rõ nét giữa thế giới con người và các vị thần linh trên cao. Đứng trên tầm cao, tôi để cho nắng sớm trườn khắp cơ thể, phóng tầm mắt ra khoảng không gian rộng lớn vô tận của Bali, mọi thứ hài hòa như bức tranh thủy mặc đẹp mê hồn.
Ở thị trấn Ubud, tâm hồn tôi lúc nào cũng thơ thẩn như một chú chim lỡ vấn vương bụi trần. Nó thỏa sức bay lên trời nhưng trái tim lại thầm yêu những thửa ruộng xanh ngát giữa khu rừng rậm rạp nên vội vàng đáp xuống. Cảm giác ngồi lên chiếc xích đu Bali Swing ở Zen Hideaway cũng hệt như thế.

Khoảnh khắc đầu tiên nhìn những cô gái với bộ váy dài thướt tha đung đưa trên tầm cao từ 5 mét, 10 mét đến 20 mét, tôi tự hỏi cảnh vật thiên nhiên sẽ tuyệt vời thế nào khi ở độ cao ấy. Đến lượt mình, tôi gần như không kiểm soát được nhịp tim ở những nhịp đu đầu tiên. Đôi chân chới với giữa không trung, chiếc xích đu đơn sơ được buộc giữa hai cây dừa cao khẳng khiu, tôi trút bỏ được hết những nỗi lòng bên trong qua tràng cười sảng khoái thi thoảng xen lẫn tiếng la thật to. Ai bảo Bali dịu dàng lắm, nhưng đó là sự dịu dàng trong mạo hiểm, sự dịu dàng khi dám can đảm thử thách giới hạn nỗi sợ của bản thân. Nên để khám phá nét hiền dịu của Bali, bạn phải bỏ đi sự hiền dịu của bản thân trước đã!

Tôi từng đọc ở đâu đó: “Vẻ đẹp của núi nuôi dưỡng những giấc mơ dài mộng mị, nhưng còn biển mới là điểm dừng chân thực sự cho kẻ mộng mơ nhất thời”. Đúng vậy, khi đến với đảo Nusa Penida, tôi thực sự không còn mơ tưởng đến giấc mơ chinh phục nữa mà thay vào đó, tôi hạnh phúc với mỗi giây phút trôi qua và tận hưởng những điều mình đang có.
Nusa Penida là hòn đảo lớn nhất trong cụm đảo Nusa của Bali. Tôi nhớ mãi cảm giác thích thú tột độ khi nhìn thấy một khoảng xanh bao phủ hòn đảo này: màu xanh trong của mây trời, xanh lá thẫm của cây cỏ trong rừng và xanh ngọc lấp lánh của nước biển, vẽ nên bức tranh mùa hè trong trẻo như trong trí tưởng tượng của tôi. Nusa Penida nổi tiếng với tạo hóa đặc biệt của thiên nhiên, như: xương sống khủng long ở bãi biển Kelingking, mỏm đá lõm ở Broken Beach và sự kết hợp tuyệt tác của vách núi lửa và hồ nước tự nhiên nằm giữa, Angel Billabong.


Bãi biển Kelingking là nơi nổi tiếng nhất trong khu vực đảo Nusa Penida. Không khó để bắt gặp một tấm hình check-in xương sống khủng long trên mạng xã hội, và cũng chính hình thù độc đáo của bãi biển này kích thích sự tò mò của du khách khi ghé thăm Bali. Lần mò theo con đường đá vôi dẫn ra biển, lúc này, bãi cát trắng mịn, cơn sóng to đập dồn dập vào bờ tạo nên lớp bọt biển trắng xóa tung lên không trung trải ra trước mắt tôi. Cảnh đẹp nơi đây khiến những suy nghĩ của tôi càng đúng hơn: Bali chỉ đẹp dịu dàng khi bạn dẹp bỏ những nét dịu dàng của bản thân.

Gần ngay đó là bãi biển Broken. Cũng giống như “người anh em” Kelingking, tôi cũng phải qua đoạn đường đá khúc khuỷu khó đi mới tới được địa phận của Broken Beach. Một cánh cổng hình vòm ngăn cách nước biển ở ngoài và nước tự nhiên bên trong, sóng biển cứ ồ ạt đập thẳng vào cảm tưởng như một tảng núi vỡ xuống, có lẽ cái tên Broken Beach từ đây mà nên.

Một địa điểm cũng trong khu vực tạo nên “tam giác vàng tiên cảnh” là Angel Billabong, hồ nước tự nhiên lọt thỏm giữa biển cả rộng lớn. Điều kỳ diệu ở đây là màu nước trong đến lạ lùng, nhìn thấy rõ mồn một đá và rong rêu bên dưới. Tôi chọn bơi và dành thời gian ở đây lâu nhất, cảm giác thả trôi giữa hai dãy núi lửa hiểm hóc, thỉnh thoảng có vài đợt sóng nhẹ pha lẫn chút mạo hiểm và thư giãn. Thế mới thấy, thiên nhiên ở Nusa Penida như một người phụ nữ mềm yếu nhưng mạnh mẽ và dữ dội bên trong, và tôi lại càng thấm thía tâm trạng “yêu” của nhân vật Liz trong “Eat Pray Love” nhiều hơn.

Hình ảnh về một Bali yên bình chạy qua trong tiềm thức của tôi: cảnh vật thiên nhiên trù phú, nụ cười hiếu khách, nếp sống hiền lành, không toan tính của người bản địa, lòng biết ơn tận cùng của họ với món quà từ thiên nhiên,... làm tôi nhớ về Liz, người phụ nữ là hiện thân của bất cứ ai trong xã hội hiện đại này.

Bali là vậy đó, luôn đưa người ta về với cán cân cân bằng trong tâm hồn bằng những gì đơn sơ nhất. Còn phần tôi, tôi cũng đã tìm thấy khái niệm của “bình yên” của riêng mình, là một sáng tôi biết ơn vì mình còn sức để thức dậy trong trạng thái khỏe khoắn nhất, còn đủ để “ăn, cầu nguyện, yêu”.
